Có gì đó lấp lánh…

Thỉnh thoảng có rất nhiều người ngạc nhiên khi bik meoac có thể nói tiếng Nhật. Thật buồn cười là mình có bằng cử nhân tiếng Nhật mà chẳng bao giờ dùng tới. Mình chọn tiếng Nhật làm chuyên ngành khi mình không đậu vào khoa Báo Chí, thật đơn giản vì mình yêu thích tiếng Nhật, văn hóa Nhật và tinh thần của người Nhật.
=
P1000997 copy.jpg (500×375)
=
IMG_1770.JPG (500×375)
=
Song song với việc học ngôn ngữ tui phải học khá nhiều thứ về nước Nhật như lịch sử NB, văn hóa NB, văn học NB, thương mại, và văn phòng…
Thỉnh thoảng giao lưu tìm hiểu thêm về Trà đạo, kimono, tui học cả Thư đạo và…
=
0604.JPG (600×450)
=
Kendo – kiếm đạo ( hòi đó mình xấu điên – tui là đứa con gái duy nhất, thứ 2 từ trái wa)
Tui học kiếm, ko phải học đâm chém, mà học được sự tập trung cao độ và tinh thần bất khuất của các võ sĩ.
Họ gọi đó là kiếm ĐẠO.
=
31236681_org.v1278571331.jpg (600×400)
=
Tui được học cách xin lỗi – cảm ơn và hi vọng.
Học cách kiên cường, học cách tự đứng dậy sau những vấp ngã.
Nếu nhìn thấy 1 gia đình đi trên phố, cậu bé trai 3 tuổi tự đi bộ, kéo vali, té ngã mà bố mẹ ko hề chạy lại đỡ mà thản nhiên đi, cậu bé phải tự đứng dậy mà chạy theo cho kịp thì ắt hẳn đó là 1 gia đình Nhật.
Tinh thần Daruma “Thất bại không phải là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã”
=
39865386_org.v1278742331.jpg (600×543)
=
Ở Nhật có 1 thứ tinh thần khác được gọi là tinh thần Kira.
Một khái niệm mới dựa trên những nét cơ bản cũ.
Kira-kira, tiểu thuyết của nữ nhà văn trẻ Cynthia Kadohata được xuất bản, đoạt giải thưởng đóng góp xuất sắc nhất cho văn học thiếu nhi Mỹ năm 2005 và trở thành hiện tượng, giới trẻ Nhật Bản mới bắt đầu biết đến tinh thần Kira và dần dần cụm từ này đã trở nên quen thuộc với tất cả mọi người.
Câu chuyện kể về 2 nhân vật chính là chị em Katie và Lynn với tình yêu, ý thích khám phá, những mơ mộng và khát khao về một thế giới rực rỡ tươi đẹp, hay nỗi nhói đau trong cảm giác bị kỳ thị trên xứ người… Kira-kira (lấp lánh). Đó là cách mà Lynn, người chị của Katie Takeshima, nhìn và suy ngẫm về mọi vật. Bầu trời rất kira-kira bởi màu xanh thăm thẳm và trong suốt. Mặt biển kira-kira cũng chính vì điều đó. Thế nhưng khi Lynn mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và cả gia đình lâm vào cảnh khốn cùng, Katie đã trở thành người nhắc nhở các thành viên trong gia đình rằng luôn luôn có một cái gì thật lấp lánh – kira-kira – ở ngày mai.
Tác phẩm là hiện tượng của năm 2005 nhưng có lẽ giới trẻ VN ít ai chú ý mặc dù có bản tiếng Việt bán đầy nhà sách.
=
kira-kira.jpg (580×390)
=
Tiện thể nhắc tới cuộc thi ảnh thể hiện tinh thần Kira mang tên “Phong cách Kira của bạn” của 1 nhãn hàng nước giải khát Nhật Bản.
Cuộc thi khuyến khích các bạn thể hiện chính mình, chia sẻ những câu chuyện về sự cố gắng, những tấm gương vượt khó hay những mẹo nhỏ để thành công trong cuộc sống.
Cuộc thi này cũng hay ho, thông điệp rất Nhật Bản và đáng giá với giới trẻ đang ngày càng mềm yếu dễ bỏ cuộc. Tui vẫn nói “ Kira, kira” không phải để ba hoa là ta đây biết về tiếng Nhật,  mà để khuyến khích chính mình cố gắng vươn lên và nhìn cuộc sống có ý nghĩa hơn, sống có đam mê, có ước mơ và tin vào 1 tương lai lấp lánh.

0 thoughts on “Có gì đó lấp lánh…

  1. Trời ơi, tấm con mèo đội nón trong cái giỏ nhìn buồn cười và dễ thương ghê… Nice weekend nha bạn Mèo ^^

  2. mèo ác thích nhật bản ah. ^^ đúng là nhật bản nếu mà nhìn vào bề nổi thì có rất nhiều điều đáng để mình ngưỡng mộ lắm. nhưng song song bên cạnh đó thì còn nhiều tảng băng chìm lắm mèo ah. anyway, nhật bản vẫn là xứng đáng là một đất nước tuyệt vời ^^

Leave a Reply